[GÓC TRẢI NGHIỆM] ĐI TRUNG QUỐC MỘT MÌNH CÓ ỔN KHÔNG? EM ĐÃ THỬ VÀ ĐÂY LÀ CẢM NHẬN THẬT 👇
Thú thật với các bác, trước khi xách balo lên đường, em cũng rén ngang rén dọc. Trong đầu toàn hiện lên viễn cảnh: lạc đường không ai cứu, bị bán sang biên giới, hay đơn giản là... đói mốc mỏ vì không biết gọi đồ ăn 😭
Nhưng sau chuyến "độc hành" vừa rồi, em ngoi lên đây confirm với các bác là: ĐI ĐƯỢC VÀ PHÊ LẮM NHÉ! Cơ mà đời không như mơ, nên em xin phép rì-viu chân thực vài điểm "kiếp nạn" và "chân ái" cho bác nào đang định đi lẻ tham khảo ạ:
- Rào cản ngôn ngữ: "Ni hảo" và "Ting bu dong" là đủ? 🥲
Không đâu các bác ơi! Em đi với vốn tiếng Trung bằng 0. Bí kíp sinh tồn của em là cái app dịch giọng nói + body language (múa tay). Có hôm vào quán, em tự tin order "cơm bò", thế nào lát sau nó ra "mì gà". Thôi thì sai đâu sửa đấy, vẫn ngon tuốt luốt. 🍜
👉 Lời khuyên: Tải sẵn app dịch offline nhé, không là đứng khóc tiếng Mán giữa chợ đấy.
- Thanh toán: Tiền mặt là "người tối cổ" 💸
Bên này họ quét mã QR nhanh hơn cách người yêu cũ trở mặt. Em cầm tiền mặt đi mua nước mà nhân viên nhìn em như người ngoài hành tinh.
👉 Chốt: Cài Alipay/WeChat Pay đi các bác. Tíng ting phát là xong, cảm giác tiêu tiền nó mượt đến mức đau ví không kịp nhận ra.
- An ninh: Có sợ bị bắt cóc không? 👮♂️
Cái này em thấy an toàn dã man (hoặc do số em hên). Camera chạy bằng cơm và chạy bằng điện khắp mọi ngóc ngách. 12h đêm em con gái đi lượn lờ ăn nướng vẫn thấy chill phết. Chỉ sợ béo chứ không sợ cướp.
- Đi lại: Tàu cao tốc xịn nhưng cái chân thì "khóc thét" 😃
Tàu cao tốc bên này chạy 300km/h êm hơn tình cảm người yêu cũ, đi tỉnh này sang tỉnh kia vèo cái là tới. NHƯNG! Trung Quốc cái gì cũng to. Cái ga tàu nó rộng như sân vận động, đi từ cửa vào đến chỗ ngồi chắc hết nửa thanh xuân. Em đi bộ trung bình 20.000 bước/ngày. Tàu điện ngầm thì chằng chịt, lỡ đi nhầm Exit A sang Exit B thôi là xác định đi bộ thêm cả cây số. Tối về cái chân muốn rụng rời khỏi cơ thể lun.
👉 Tip: Mang đôi giày êm nhất đời các bác đi nhé, đừng mang cao gót hay
